Một buổi sáng sương mù năm 1955, ngư phủ người Ý tên John Napolii trở về sau chuyến kéo lưới của ông. Khi ông cho thuyền của mình đi qua cầu Golden Gate để tiến về cảng San Francisco, ông rất sửng sốt khi thấy trên mặt biển nhung nhúc người.

Hai chiếc tàu đã đụng vào nhau, khắp nơi vang lên những tiếng kêu “Cứu tôi với, cứu tôi với. Tôi không biết bơi!”

John Napolii cẩn thận lái chiếc thuyền của ông đến chỗ những người đang chìm, và nhanh chóng kéo hết người nầy đến người khác lên thuyền.

Chỉ trong chốc lát chiếc thuyền đánh cá nhỏ bé của ông đã chật kín. John Napolii đứng trước một trong những quyết định khó khăn nhất, ấy là đưa số
người đang sắp chết đuối lên thuyền hay là giữ lại số cá, vì thuyền đã quá tải trọng.

Cuối cùng, ông đã quyết định đổ toàn bộ lô cá nặng gần 1 tấn của mình xuống nước, và kéo lên tàu hơn 70 người nữa. John Napolii đã phải đứng trước một sự lựa chọn khắc nghiệtnhưng tình thương đồng loại đã giúp ông quyết định đúng.

Có lẽ đa số trong chúng ta chưa bao giờ phải đứng trước một sự lựa chọn tương tự như vậy, nhưng trong những điều nhỏ nhặt hằng ngày đôi khi chúng ta quyết định cách xử sự không bằng tình thương, xem trọng vật chất đến nỗi mất hết nghĩa tình. Bạn nghĩ xem John Napolii có bao giờ ân hận về quyết định của ông không?

Bạn có nghĩ ông ta sẽ hối tiếc vì đã xem tính mạng con người là quan trọng hơn lô cá của ông không? Có lẽ không bao giờ. Nhiều năm sau đó, John gặp lại những người mà ông đã cứu sống, không khí thật cảm động và tràn ngập niềm vui. Nếu bạn muốn cảm nhận được niềm vui như thế, hãy hy sinh những gì mình có để cứu giúp người khác.

Rồi bạn sẽ biết, chẳng có niềm hạnh phúc nào sánh được!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.